Quý trọng thời gian

Dừng xe nghỉ lại quán nước - không cảnh giác vẫn lắm hiểm nguy

Dưới đây là câu chuyện "CAFE CHẾT MÁY - CẢNH GIÁC" với những lời khuyên rất thiết thực, có thể gặp phải khi đi đường xa. Mong rằng mọi người dành chút thời gian để đọc và chia sẻ, để rút ra những bài học cho mình và cho mọi người nhé.

Thời gian gần đây, trên đoạn đường từ Đồng Nai về Vũng Tàu có rất nhiều quán "Cafe Chết Máy". Hiện tượng như sau: Khi khách hàng tấp vào một quán nước ven đường nào đó, sau khi uống nước xong, ra lấy xe thì đề máy không nổ nữa, mặc dù trước đó xe hoàn toàn bình thường. Và mới chiều qua, ngày 28/04, tôi cũng là nạn nhận của mô hình cafe chết người này...

Chuyện xảy ra khoảng 4h chiều, ngày 28/4, đang cùng bà xã đi trên đoạn từ Đồng Nai về Tp. HCM, đến đoạn thuộc xã Long Phước thì trời chuyển mưa to. Thấy vậy tôi cho xe ghé vào một quán nước bên đường để uống nước và trú mưa. Gọi một trái dừa ra và nằm trên chiếc võng, tôi quay mặt vô còn vợ thì ngồi qua ra đường. Không lâu sau thì trời cũng bớt giông, tôi lên xe và đề máy nhưng đề mãi vẫn không nổ. Tôi vẫn tiếp tục đề thử lại nhiều lần vì trước giờ xe tôi chưa bao giờ có hiện tượng lạ như vậy. Đang loay hoay có một thanh niên đứng gần đó bước lại hỏi:

- Hết xăng à, đề không nổ à?

Tôi: Ờ...

- Để xem nào.

Nói đế đây, anh thanh niên lạ mặt này tiến sát hơn tới chiếc xe của tôi và nắm hai tay vào tay cầm định đề giúp. Lúc này thì trực giác mách bảo tôi có chuyện không ổn. Những kinh nghiệm về body language cho tôi biết kẻ lạ mặt này không phải người tốt. Tôi lập tức phản ứng:

- Thôi được rồi, không cần anh giúp đâu.

Vừa nói, tôi vừa hất tay hắn ra không cho chạm vào xe tôi, bạn cũng lưu ý, đây là quyết định hết sức quan trọng, bạn đừng bao giờ dại dột cho người lạ mặt nào cầm vào tay lái xe mình, có thể họ sẽ chạy mất trong vòng 1 giây. Thấy thái độ hơi khó chịu của tôi, hắn diễn tiếp:

- Không cần giúp thì thôi, làm gì ghê vậy.

Bà xã tôi cũng hết sức bất ngờ trước phản ứng của tôi.

Lúc này, tôi có dịp quan sát hắn kỹ hơn, cách ăn mặc của hắn đúng là rất giống một tên cướp, lại chạy một chiếc ecxiter, và đi cùng một thanh niên khác đứng gần đấy như sẵn sàng hỗ trợ.

Tôi quay sang hỏi bà xã: "Nãy giờ em có thấy có người nào đi lại gần chiếc xe mình không?"

Chắc do mất bình tĩnh, bã xã tôi chẳng nghĩ ra được gì cả.

Nói xong, tôi quyết định dắt bộ. Ngay cạnh quán nước là một tiệm sửa xe, chỉ cần vài bước là tới. Nhưng tôi dắt đi luôn mà không ghé tiệm này.

Bà xã tôi lại một phen bất ngờ:

- Ơ, sao anh không dắt vô tiệm này sửa?

Tôi giải thích:

- Xe chết máy một cách bất thường, sau đó thì xuất hiện hai thanh niên lạ mặt, dấu hiệu rất khả nghi, lại nhiệt tình giúp đỡ người lạ sửa xe, rồi ngay cạnh quán lại có sẵn một cái tiệm sửa xe nữa chứ. Em nghĩ, đây có phải là một kịch bản không?

Bà xã tôi nghe xong nhưng chắc là chưa hiểu lắm nhưng cũng ậm ừ nghe theo. Thường những lúc thế này bx luôn tôn trọng những quyết định của tôi.

Thế là tôi quyết định dắt xe đi tiếp, vừa đi tôi vừ suy nghĩ. Chợt tôi thấy chính hai người thanh niên kia chạy hai chiếc xe ngang qua mình. Tôi nghĩ chúng lại đón đầu và bày sẵn một kịch bản khác đây. Chưa biết giải quyết thế nào nhưng tôi cứ đi và nghĩ tiếp. Đi được một đoạn thì thấy trời bắt đầu chuyên mưa trở lại. Bà xã tôi mới ghé vô một tiệm tạp hóa ven đường để mua áo mưa. Còn tôi thì dừng xe lại và đi một vòng, rồi hai vòng quanh chiếc xe mình. Vừa đi tôi vừa quan sát thật kỹ chiếc xe xem có dấu hiệu gì lạ không. Đến vòng thứ ba thì mọi chuyện đã phơi bày các bạn ạ.

Nhìn kỹ vào phía sau chiếc Atila, tôi thấy có một góc nhỏ gần bình xăng, có vài sợi dây điện lòi ra. Cuối người xuống chút nữa, tôi thấy rất rõ, có hai cái chốt điện nhưng mà một trong hai cái bị rơi hẳn ra. Nhìn kỹ hơn thì đó chính là cục đề. Oh My God!!!

Đây chính là nguyên nhân, và hai tên kia chính là thủ phạm. Đến đây thì tôi cũng chẳng thèm gắn lại, đợi bà xã mua áo mưa ra tôi biểu diễn:

- Bà xã xem nè - tèng téng teng...

Vừa nói tôi vừa lấy tay cắm cái chốt còn lại vô cục đề. Rồi tôi đề máy.

Bùm bùm bùm... Xe nổ máy ngon lành, chưa bao giờ tôi nghe tiếng máy xe tôi nó thân thương như vậy.

Bà xã tôi hết sức vui mừng rồi hí hửng kể lại một câu chuyện khác, một bí mật khác.

- Số là em vô mua áo mưa, sẵn tiện em hỏi chị chủ quán xem có tiệm sửa xe nào gần đây không. CHị chủ quán hỏi xe em hư thế nào? Em nói là bị sao mà đề không được nữa. Chị ấy bảo, có phải em mới ghé uống nước ở quán nước gần đây không? Em nói dạ đúng rồi. Vậy là em bị bọn lừa đảo phá xe rồi. Ở đây chúng hoạt động khá nhiều, nhất là ở các quán nước. Lúc trước cũng có vài quán bị công án bắt rồi nhưng chưa hết. Kịch bản của chúng là:

"Làm hư xe khách, sau đó giả vờ giúp đỡ, rồi có thể lấy xe khách chạy mất, hoặc hên lắm thì chúng sẽ kêu dắt vô tiệm kế bên sửa (cũng là tiệm của hắn). Thế chúng sẽ chém đẹp mỗi xe vài trăm đến vài triệu chứ chẳng chơi. Chúng giả vờ thay cái cục đề khác, mà cục lô nữa chứ, rồi lấy cục 'gin' của khách để bán lại để kiếm tiền tiếp"

Đến đây thì mọi chuyện đã sáng tỏ, hai vợ chồng lên xe về mà cứ suy nghĩ mãi về chuyện này, cũng thầm cảm ơn ông trời còn thương người hiền, và cũng cảm ơn cái trực giác của mình vẫn luôn làm việc chính xác. Và đến lúc này, bà xã tôi mới nhớ ra, lúc vào quán nước, bà xã có thấy một thanh niên lạ mặt chạy xe vô rồi dựng kế bên và che mất một phần tầm nhìn chiếc xe của tôi rồi giả vờ sửa xe của mình. Đây cũng là lúc chúng hành sự.

Cũng trên đường về, tôi tự hứa sẽ kể lại câu chuyện này, nhằm giúp cho những ai không may trở thành nạn nhân của chúng biết đường mà tránh. Cũng hy vọng cơ quan công an sớm dẹp sạch các quán CAFE CHẾT MÁY kiểu này! 

Bài thơ tặng sinh viên tình nguyện

tiếp sức mùa thi

Áo xanh tràn phố, phố mát lành
Rạng ngời trên mỗi nụ cười xanh
Cảm ơn em những trái tim nhiệt huyết
Nhuộm lại cho nhau cả thời thanh.







Bài thơ ngắn trên được viết như là một lời cảm nhận về sinh viên tình nguyện đợt tiếp sức mùa thi Đại học  của một chị đi làm hàng qua khu vực Bách Khoa. Chị ấy tặng các bạn sinh viên tình nguyện với lời nhắn: 

"Tặng các bạn, cảm ơn các bạn vì những việc làm hết sức ý nghĩa và nhân văn ấy."


Thơ vui về tình yêu


Tình yêu như mắt với tai.
Nếu thiếu một đứa tương lai còn gì.

Tình yêu như chiếc bút chì.
Lâu lâu không vót… tức thì vứt toi.

Tình yêu như một trò chơi.
Hỏi rằng nhân thế mấy người thắng đây?

Tình yêu như một sợi dây.
Chăng qua chăng lại có ngày đứt ra.

Tình yêu như cái bánh đa.
Ai đem nhúng nước thế là mất ăn.

Tình yêu như lốp với săm.
Săm mà bị hỏng lốp nằm với ai.

Tình yêu như một cái chai.
Rót lắm cũng hết nên ai cũng thèm.

Tình yêu như một chiếc kèn.
Tò te cứ thổi vang rền loa loa.

Tình yêu như một bông hoa.
Ai ai cũng muốn hít hà khen thơm.

Tình yêu như một đống rơm.
Gặp mồi lửa cháy hương thơm ngạt ngào.

Tình yêu như thể tù lao.
Người ngoài dại dột vượt rào vô thăm.

Tình yêu như một que tăm.
Khi xong yến tiệc xỉa răng một hồi.

Tình yêu như một cái nồi.
Cái vung mà khít thì sôi rì rà.

Tình yêu như một chiếc phà.
Mỗi khi cập bến là ta hết đời.

Tình yêu như thể rút thăm,
Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau.

Tình yêu như thể đi câu,
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.

Tình yêu như thể quan tài,
Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run.

Tình yêu như thể dây thun,
Lúc co lúc giãn lúc thì đứt ngay.

Tình yêu như thể người say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.

Tình yêu như thể điểm mười,
Có học cho hết cả đời vẫn mong.

Tình yêu như thể đuôi công,
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.

Tình yêu như thể bánh mì,
Tây ta đều thích bởi vì nó ngon! :))


 Giải trí đêm khuya, thơ đi cóp nhặt, đúng ko các bồ >:))-

 

Một tâm sự về những thiệt thòi của con gái

- Con gái: 
-Học cao thì sợ ế, học thấp thì bị chê 
-Biết trang điểm thì là điệu đà, k biết là quê mùa. 
-Xinh đẹp 1 chút thì bị soi mói, k xih thì bị chê cười. 
-Nói ít = chảnh, nói nhiều = lắm mồm. 
-Ở nhà nhiều = tự kỷ, đi chơi = đàn đúm. 
=>Con gái là đi đôi vs thiệt thòi. . . :)))) 😔

Thẳng thắn nhận lỗi sẽ khiến người khác hài lòng

Khi giao tiếp nói chuyện, sai sót trong lời nói là điều khó tránh khỏi. Khi đã bị lỡ lời trong lúc nói chuyện, ăn năn hối hận không còn là điều quan trọng nữa mà điều quan trọng ở đây chính là giảm thấp nhất hậu quả cho việc lỡ lời đó gây nên.


Có một ca sỹ đang rất nổi trong giới nghệ sỹ, một lần có người hỏi anh về một ca sỹ nổi tiếng khác, anh trả lời rằng: “Tôi chẳng biết anh ấy là ai, anh ấy là cái quái gì mà tôi phải biết?”
Vừa mới dứt lời, mọi người đã bàn tán rầm rộ cả lên và chỉ trích ca sỹ này không biết thế nào là “trời cao đất dày”. Sau này, để chỉnh sửa những sai lầm đó, anh lại phải lấy lại hình tượng của mình, khi được phỏng vấn, anh bày tỏ: “Sau khi nói lên những lời như vậy, tôi vô cùng hối hận và thật đáng tiếc cho những lời nói đó của mình, tôi muốn được xin lỗi ca sỹ đó trước công chúng”. Kể từ đó họ mới không bàn tán xì xào về lời nói đó của anh.
Ví dụ này cho chúng ta thấy việc xử lý như thế nào khi bị lỡ lời là vô cùng quan trọng. Xin lỗi một cách công khai hiệu quả hơn rất nhiều so với cứ ôm khư khư lời nói sai của mình, và đó cũng là cách xử lý thông minh, sáng suốt.
Cần phải chỉ ra rằng mục đích của “sự thẳng thắn” chỉ là ở việc nói cho rõ vấn đề, điều này không “thẳng”, giải thích cũng cần phải chú ý đến cách thức của nó. Sau khi đã làm sai một việc gì đó, phần lớn đều cảm thấy vô cùng xấu hổ, sau đó ngấm ngầm nói lời xin lỗi rồi cúi đầu đi.
Nhưng cũng có rất nhiều trường hợp chỉ dựa vào một câu “xin lỗi” thì không đủ để người khác tha thứ. Ví dụ trong khi nói chuyện, anh A gọi sếp của mình là “người máy”, kết quả bị sếp nghe thấy, thế là anh liền viết cho sếp mình một mẩu giấy hẹn khi nào sếp có thời gian xin được gặp ông để giải thích, sếp nhận lời đến gặp anh nói chuyện.
“Sếp thấy đó, những lời em nói chẳng hề có dụng ý gì cả, em cũng rất hối hận” – anh giải thích với sếp – “Sở dĩ em dùng từ “người máy”, chẳng qua là muốn trêu đùa một chút cho vui, em cảm thấy sếp rất khó gần, cứng nhắc. Vì thế từ “người máy” chẳng qua là để miêu tả cái cảm giác bình thường đó thôi”. Khi nghe được những lời giải thích có lý và thật lòng đó, ông vô cùng cảm động.
Qua cách này để nói rõ vấn đề, anh đã giúp sếp bình tâm trở lại và cũng đã giải quyết một cách thỏa đáng quan hệ tình cảm giữa hai bên.

Các đầu số của Mobifone, Vinaphone, Viettel, Vietnamobile, Beeline, Sfone

- Các đầu số của Mobifone : 

+ 090

+ 093

+ 0120

+ 0121

+ 0122

+ 0124

+ 0126

+ 0128

- Các đầu số Vinaphone :

+ 091

+ 094

+ 0123

+ 0125

+ 0127

- Các đầu số của Viettel :

+ 096

+ 097

+ 098

+ 0168

+ 0169

+ 0165

+ 0166

+ 0167 

- Các đầu số của Vietnamobile :

+ 092

+ 0188

- Các đầu số của Beeline :

+ 0199

+ 099

- Các đầu số của Sfone :

+ 095

Lời chúc cho các sĩ tử thi ĐH. CĐ 2013

Còn vài ngày nữa là thi đại học rồi, nhớ lại thời ngày xưa thi đại học công nhận là cũng hồi hộp thật. Bây giờ nghĩ lại thấy cái cảm giác mình sợ nhất hồi đó là không đỗ được đại học, cảm giác ngượng với bạn bè, cảm giác sẽ phải học cùng với các em kém 1 tuổi.
Bây giờ nhìn mấy đứa em đi thi, chắc mấy đứa nó cũng có cảm giác vậy thôi, ai trải qua mà chả vậy.
Bây giờ nếu bảo mình đưa ra lời khuyên với các bạn trẻ 95 thì mình chỉ nghĩ đúng 1 điều là đừng nghĩ gì đến thi cử cả, việc bây giờ cần là đi lục lọi xem có bộ phim nào sắp khởi chiếu thì đi đặt vé ngay, lên kế hoạch về tụ tập bạn bè và tưởng tượng cảnh đó hay lên 1 kế hoạch phượt, tạm thời vứt sách vở sang 1 bên, không nên cố tăng thêm 1 chút niềm tin bằng việc ngồi ôm cuốn sách thời điểm này.
Quan điểm của mình với việc thi đại học đó là việc đỗ hay trượt của hầu hết mọi người đã được quyết định từ lâu rồi và nó đã khóa sổ vào 15/6, mấy ngày này mà ngồi ôm sách học thì càng học càng dốt hơn thôi. Ngày xưa nếu ai khuyên mình cái này thì hay biết mấy!


Theo Đỗ Duy Hưng , CEO NLL