Quý trọng thời gian

Đọc sách theo dịch giả Uông Xuân Vy

Những quyển sách hay đối với tôi như liều thuốc bổ tinh thần. Khi uống thuốc bổ, bạn không thể đo lường chính xác tác dụng của nó, bạn tiếp tục uống vì bạn tin nó tốt cho sức khỏe của bạn. 

Tôi đọc sách cũng đơn giản vì tôi thích đọc và vì tôi tin đó là một hành động hữu ích cho bản thân mình. Khi đọc, tôi không đặt ra quá nhiều kỳ vọng vào quyển sách, mà chỉ tận hưởng nó. Mỗi quyển sách là một thế giới mà mỗi khi đặt chân bước vào, tôi luôn nhặt nhạnh được một điều gì đó. Có quyển giúp tôi giải quyết vấn đề đang vướng mắc, suy nghĩ tích cực hơn, cũng có quyển giúp tôi hiểu thêm về chính mình, trau dồi kiến thức, hoặc có quyển chỉ đơn giản giúp tôi thư giãn, bật cười hay mơ màng về một nơi xa xăm...

Uống thuốc bổ đúng lúc, đúng liều lượng sẽ giúp cơ thể bạn ngày càng dẻo dai hơn, bền bỉ hơn qua thời gian mà bạn khó lòng nhận biết được sự thay đổi đó mỗi ngày. Tương tự, duy trì thói quen đọc những quyển sách hay, có chọn lọc sẽ có lúc khiến bạn bất ngờ về khả năng tư duy, liên kết thông tin của mình. Những kiến thức học được từ sách sẽ quay lại với bạn vào những lúc bạn cần nó nhất.

Hy vọng vài dòng chia sẻ này sẽ phần nào giải tỏa được những lấn cấn của nhiều bạn trẻ về vấn đề đọc sách và áp dụng sách vào thực tế.

Tương lai hay hiện tại ???

Ngày xưa, có vị Hoàng đế nọ muốn ban trọng ân cho một người cận thần. Nhà vua phán: 

_ Ngươi có công lao rất lớn với ta. Kể từ cổng thành trở đi, ngươi phóng ngựa đi tới nơi nào ngươi dừng lại thì khoảng đất đó ta sẽ ban cho ngươi.

Viên cận thần nhảy lên ngựa phóng đi, ra sức phóng ngựa để có được càng nhiều đất càng tốt. Người đó đi suốt ngày đêm, khi mệt và đói cũng không dám ngừng nghỉ vì muốn có nhiều đất. Tới một ngày kia, sức khoẻ kiệt quệ vì đói và mệt, hắn lả đi gần chết ở trong rừng. Hắn lẩm bẩm:

_ Tại sao ta tham lam quá độ vậy, ta tận sức để có được nhiều đất đai. Bây giờ thì gần chết rồi ta chỉ mong có được một thước đất để được chôn cất mà thôi!

Câu chuyện cổ kể trên cũng giống như cuộc đời của chúng ta. Hàng ngày, chúng ta gắng sức làm việc để mong có tiền tài, danh vọng và quyền thế. Chúng ta tận sức tới mức sao lãng sức khoẻ, đôi khi quên cả cuộc sống với gia đình, quên cả những cảnh đẹp thiên nhiên. Ngay cả trong những buổi họp bàn bè với danh nghĩa để giải trí, chúng ta vẫn có tư tưởng là sự giao thiệp sẽ có lợi cho việc tạo thêm tiền tài, danh vọng hay thế lực.

Rồi một ngày kia nghĩ lại, chúng ta sẽ thấy những sự cố gắng đó vô nghĩa lý. Than ôi! Lúc đó thì ta không thể quay ngược kim đồng hồ được nữa, chúng ta đã bỏ mất dịp hưởng an lạc của cuộc đời một cách chân chính.

Hãy sống tỉnh thức, để an hưởng cái đẹp của thiên nhiên, để tìm ra lẽ sống của cuộc đời.

Cuộc đời rất mong manh, hãy an trú trong hiện tại nhưng cũng đừng phó thác tương lai cho bàn tay của tạo hoá.




Nguồn: Hoa Thủy Tinh

Kinh tế phát triển liệu người dân có giàu lên?

Dù kinh tế Việt Nam có phát triển, đại đa số người dân vẫn chưa giàu. Thậm chí, một số người kiếm được nhiều tiền một cách bất chính lại có vẻ ngày càng nghèo đi. Nghèo ở đây là họ ngày càng nghèo về nhân cách và các giá trị tinh thần. Liệu đến khi nào người Việt chúng ta mới dám nhìn thẳng vào thực tế là cả người nghèo lẫn người giàu trong đất nước này đa phần đang dần “nghèo” đi? Chính vì thế mà khi nền kinh tế đi xuống, cái nghèo về vật chất được thấy rõ trong xã hội, và bên cạnh đó, cái nghèo về nhân nghĩa cũng thể hiện rõ không kém.

Đứng trước thực trạng đó của đất nước, tôi bắt đầu hình thành trong đầu những ý tưởng. Lúc đầu chỉ là những ý tưởng rời rạc dường như chẳng liên quan gì đến nhau. Nhưng rồi một ngày, mọi thứ được ghép lại dường như hoàn hảo với nhau. Như thế, tôi đã tìm ra con đường của mình để góp phần xây dựng đất nước bằng kinh tế. Tôi gọi con đường ấy là con đường: LÀM GIÀU BỀN VỮNG.

Giàu ở đây phải được hiểu rộng hơn là không chỉ giàu tiền, giàu bạc, mà còn là giàu quan hệ, giàu trí tuệ, giàu tinh thần, giàu hạnh phúc,... Khi chúng ta giàu có hơn về nhiều mặt, nghĩa là chúng ta đã giàu có đúng nghĩa. Giàu có đúng nghĩa tức là chúng ta thật sự thành công. Khi càng thật sự thành công, chúng ta chắc chắn sẽ càng hạnh phúc. Một dân tộc giàu có bền vững, thành công đúng nghĩa và hạnh phúc trọn vẹn sẽ tạo nên một xã hội dân chủ văn minh. Một xã hội dân chủ văn minh sẽ tạo nên một đất nước hùng cường. Một đất nước hùng cường sẽ là một di sản vĩ đại của thế hệ hôm nay để những thế hệ tiếp theo có thể tự hào kế thừa.

Đó sẽ là một con đường dài, rất dài, có thể bằng cả phần đời còn lại của tôi. Nhưng 5 năm, 10 năm hay 20 năm, khi đã có một con đường, cứ đi rồi sẽ đến.

(Trích sách "Sống và Khát Vọng")

3 Yếu tố cần thiết cho sự tự tin - Nguyễn Ngọc Long

Theo mình, có 3 yếu tố ảnh hưởng đến sự tự tin của mỗi người: bản tính, kỹ năng và tính cách.

Bản tính quyết định bởi môi trường sống, là thứ không thay đổi được.

Kỹ năng được nâng cao qua học tập và trải nghiệm. Khi kỹ năng được nâng cao, chúng ta sẽ cảm thấy tự tin hơn vì có thể làm chủ được các tình huống phát sinh.

Khiêm tốn, tức là không nói quá thực tế, bạn sẽ thấy yên tâm không sợ bị ai bóc mẽ. Trung thực, tức là không nói ra những điều sai sự thật, bạn sẽ không lo bị ai phát hiện. Đó là hai tính cách cần có để tự tin.

Tóm lại, để trở thành một người luôn tự tin, chúng ta cần học tập để nắm chắc kiến thức, rèn luyện đức tính khiêm tốn và luôn luôn trung thực.

Nhưng cuộc sống vẫn tồn tại ngoại lệ, trong trường hợp có chút kiến thức nhưng mắc bệnh nổ to và nói dối không ngượng miệng thì vẫn có thể tự tin bằng cách bổ sung thêm TRƠ TRẼN.

Đường nào cũng tới La Mã được thôi. Và sự lựa chọn nằm trong tay bạn.
 

Theo Blogger Nguyễn Ngọc Long

Suy nghĩ của anh Đỗ Duy Hưng về việc "Học"

Cũng trải qua 1 quá trình 3 năm trong ngành đào tạo, mình có những kinh nghiệm nhất định. Viết vài cái ra để mọi người xem nhé.
- Câu hỏi 1: Tôi nghĩ việc tự trải nghiệm trong cuộc sống có hiệu quả và giá trị hơn nhiều so với đi học?
Việc trải nghiệm trong cuộc sống là điều vô cùng quan trọng. Ai cũng sẽ phải có những thất bại lớn, nhỏ, khi gặp và vượt qua những điều đó, họ có những bài học cho bản thân mình và dễ dàng tránh nó nếu nó xuất hiện trong tương lai, những cái đó được gọi là trải nghiệm. Nhưng có những bài học, những thất bại không nhất thiết phải tự trải qua để thấm nhuần, có những điều có thể học được thông qua việc cảm nhận, học tập và lắng nghe những cái người khác trải qua. Có thể khi học những trải nghiệm của người khác, chúng ta không nhớ và thấm bằng việc tự mình trải qua nhưng ít nhất nó cũng giúp chúng ta suy nghĩ kỹ hơn trước khi ra quyết định hay rút ngắn được 1 đoạn đường nào đó trong sự nghiệp. Vì thế, việc đi học không những không mâu thuẫn với sự tự trải nghiệm mà nó còn hỗ trợ cho sự tự trải nghiệm được sâu sắc hơn.
- Câu hỏi 2: Trước khi học nên tìm hiểu những thông tin gì?
Trước khi đi học bất kể khóa học ngắn hạn gì hãy quan tâm các yếu tố sau: nội dung chương trình đào tạo, người đứng đào tạo, đơn vị tổ chức chương trình, địa điểm và số lượng học viên cùng tham gia. Đây là những yếu tố quan trọng hàng đầu để đưa ra quyết định đi học.
- Câu hỏi 3: Có cần nhất thiết đi học từ 1 người đã làm được cái đó không?
Có những người rất giỏi làm nhưng lại không thể truyền đạt cho người khác làm được như họ, cũng có những người vừa giỏi làm vừa giỏi việc truyền đạt lại cho người khác, cũng có những người không giỏi làm nhưng giỏi truyền đạt cho người khác làm được như vậy. Vì thế, không nhất thiết phải là một người giỏi làm mới có thể dạy được chúng ta. Quan trọng, người đó phải là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực đó và họ có khả năng truyền đạt tốt.
- Câu hỏi 4: Thế nào là diễn giả, thế nào là người đào tạo?
Diễn giả hay người đào tạo đều có 1 điểm chung là đều muốn đem những điều tốt đẹp đến cho thính giả hay học viên tuy nhiên phương pháp để làm điều đó thì lại khác nhau:
+ Diễn giả: phương pháp chủ đạo mà diễn giả sử dụng để thúc đẩy thính giả thay đổi là nói hay có thể dùng những từ thay thế là giảng dạy, chia sẻ. Vậy, họ nói những gì, họ sẽ nói những điều họ trải qua, những điều họ nghiệm ra, những điều họ nghiên cứu và là chuyên gia trong lĩnh vực đó. Và, họ nói như thế nào? Con người thường khó có khả năng tập trung nếu ngồi nghe trong 1 thời gian dài, vì thế diễn giả thường xuyên phải thay đổi giọng điệu, phải tạo sự hài hước trong giọng nói, phải biểu diễn trên sân khấu để hút lại sự tập trung của thính giá. Có như vậy mới giúp thính giả tập trung lại vào buổi nói chuyện và cũng giúp diễn giả truyền tải được toàn bộ thông điệp của mình.
+ Người đào tạo cũng có nói nhưng sẽ rất ít mà họ tập trung hướng dẫn học viên thay đổi bằng cách làm. Họ sẽ làm mẫu cho học viên rồi cho học viên tự làm, họ sửa khi học viên làm sai, họ đặt câu hỏi để học viên suy nghĩ, họ giải thích để học viên hiểu vấn đề đến khi học viên làm tốt mới thôi.
- Câu hỏi 5: Các chương trình hiện tại thấy na ná nhau, tôi nên lựa chọn ra sao?
Ngày nay, các học viện, các trung tâm đào tạo xuất hiện ngày càng nhiều. Khi chúng ta chưa phân biệt những sự khác nhau đó, chúng ta có thể tìm đến lời khuyên của bạn bè, có thể search trên google, facebook hay cũng có thể lựa chọn những đơn vị mà chúng ta nghe quảng cáo nhiều nhất.
- Câu hỏi 6: Tôi không có thời gian nhiều vì còn đi làm, vậy tôi nên lựa chọn các chương trình học như thế nào cho phù hợp?
Nếu chúng ta dành ưu tiên cho việc học trong thời gian biểu của mình thì bất kể lúc nào sắp xếp được hãy đi học. Còn nều chúng ta chưa coi việc học là quan trọng thì hãy đi học cái gì mà mình đang cảm thấy kém nhất!
- Câu hỏi 7: Nên đầu tư bao nhiêu tiền cho việc đi học?
Nên đầu tư từ 10-15% tổng thu nhập trong tháng cho việc học
- Câu hỏi 8: Tôi thấy sau khi học tôi không có sự thay đổi nhiều?
Không ai có thể khiến chúng tat hay đổi nếu chúng ta không muốn thay đổi. Trước tiên, chúng ta không nên quá kỳ vọng sau 1 chương trình học, chúng ta sẽ trở thành 1 con người tích cực hơn, điều này là không thể với hầu hết mọi người vì chất chỉ chuyển khi lượng tăng đến giới hạn, mà quá trình tăng lượng là quá trình đòi hỏi thời gian. Những chương trình đào tạo chính là sự thúc đẩy cho quá trình tăng lượng chứ không phải là sự thay đổi chất trong con người.
- Câu hỏi 9: Tôi nghĩ bản thân mình đã va vấp khá nhiều trong cuộc sống, thậm chí còn hơn người đứng dạy, vậy tại sao tôi phải đi học?
Khi chúng ta nghĩ chúng ta cần học thêm 1 cái gì đó, dù chỉ là 1 cái nhỏ bé nhất thôi cũng được thì người thầy sẽ xuất hiện. Khi chúng ta nghĩ chúng ta đã có quá nhiều sự va vấp trong cuộc sống đã đủ để sống tiếp chặng đường còn lại và cũng có thể dạy lại cho thế hệ sau thì có lẽ lúc đó chúng ta nên dừng lại việc học vì có học cũng không thể nhớ thêm và ứng dụng và thay đổi được gì.
- Câu hỏi 10: Đi học có cần phải lấy giấy chứng nhận, bằng tốt nghiệp khóa học không?
Giấy chứng nhận hay bằng tốt nghiệp là bằng chứng chứng minh bạn đã vượt qua được 1 chương trình học tập nghiêm túc của 1 đơn vị nào đó. Nó sẽ vô cùng cần thiết nếu chương trình đào tạo đó được 1 tổ chức thứ 3 có uy tín chứng nhận còn nếu không có tổ chức thứ 3 chứng nhận thì việc lấy hay không lấy giấy chứng nhận đó với các chương trình ngắn hạn cũng không phải là vấn đề quá quan trọng.

Theo anh Đỗ Duy Hưng _ GĐ CTCP Nói Là Làm

Lựa chọn cách học, áp dụng từ sách vào thực tế

Một số người cứ nói rằng cách học tốt nhất là học qua thực tế cuộc sống. Nhưng lại không hiểu rằng, học qua thực tế cuộc sống là cách học đắt giá nhất (về thời gian, công sức và tiền của). Nhiều người mất vài năm, thậm chí hàng chục năm, thậm chí cả tiền bạc, công sức, chỉ để học những bài học từ thực tế cuộc sống mà lẽ ra có thể học với thời gian ngắn hơn nhiều và cái giá rẻ hơn nhiều từ một quyển sách hoặc một lớp học, vốn đã được bao nhiêu người đi trước cũng đã trả giá bằng mồ hôi, nước mắt đúc kết lại cho. Có một người bạn Singapore đã từng cay đắng chia sẻ sau khi lao mình vào cuộc sống mà thiếu chuẩn bị: "Tôi mất 200.000 đô chỉ để học một bài học đơn giản từ trường đời. Đó là: phải đi học". 

Cho nên, những người thiếu khôn ngoan nhất sẽ không bao giờ chịu đọc, chịu học, chịu tìm tòi, nhưng luôn vỗ ngực rằng ta đây "học từ thực tế cuộc sống". Còn những người khôn ngoan luôn muốn đọc nhiều hơn, học nhiều hơn, tìm tòi nhiều hơn, và nhanh chóng áp dụng vào cuộc sống để đảm bảo mức độ rủi ro thấp nhất, nhưng hứa hẹn sẽ đạt được kết quả cao nhất.

Dĩ nhiên, vẫn có những trường hợp người khôn ngoan buộc phải lăn mình vào cuộc sống, dám chập nhận rủi ro to lớn để học từ thực tế cuộc sống. Nhưng họ chỉ làm điều đó sau khi họ đã nỗ lực rất nhiều tìm kiếm câu trả lời từ sách hoặc từ thầy mà chưa đủ. Thậm chí, ngay cả khi như thế, rủi ro của những người khôn ngoan cũng thấp hơn, bởi vì có thể họ không tìm thấy chính xác điều mình cần qua sách vở hay lớp học, nhưng nhờ đọc và học trước khi lao ra "chiến trường", họ ít nhiều cũng có thể dự trù được những khó khăn và rủi ro để chuẩn bị phương án đề phòng. Rốt cuộc, họ sẽ học được bài học từ cuộc sống nhưng với "tổn thất" ít nhất có thể.

Thay vì làm họ ngã đau đến mức không gượng dậy nổi, thực tế khắc nghiệt của cuộc sống chỉ đủ sức khiến người khôn ngoan phải lùi lại một bước, nhưng đó là bước lấy đà để tiến lên nhiều bước hơn. Nhờ vậy, họ mới ngày càng thành công hơn.

(Trích từ bài diễn thuyết "Làm thế nào để tạo đột phá trong sự nghiệp và cuộc sống")

Người nuôi dưỡng một tầm nhìn rộng lớn, một lý tưởng cao đẹp rồi sẽ có một ngày hiện thực hóa được điều đó!

Trên cả giàu cóNgười nuôi dưỡng một tầm nhìn rộng lớn, một lý tưởng cao đẹp rồi sẽ có một ngày hiện thực hóa được điều đó. Columbus ấp ủ viễn cảnh về một thế giới khác, và ông đã khám phá ra nó. Copernicus theo đuổi một tầm nhìn về vũ trụ vô hạn và ông đã chứng minh được điều đó. Đức Phật nhìn thấy được một thế giới tâm linh viên mãn và an lạc, rồi cuối cùng Ngài đã nhập Niết Bàn.


Hãy nuôi dưỡng chí hướng của bạn; hãy theo đuổi lý tưởng của bạn; hãy trân trọng những giai điệu xao động trong tâm hồn, những nét đẹp định hình trong tâm trí, những vẻ đáng yêu chứa đựng suy nghĩ thuần khiết nhất của bạn, bởi từ tất cả những điều ấy, cuộc sống tốt đẹp sẽ sinh sôi; và bắt đầu bằng những viên gạch này, nếu bạn kiên trì theo đuổi, thế giới mà bạn mong đợi cuối cùng sẽ khai sinh.


(Trích từ sách "Trên Cả Giàu Có")